8a1 :: 20/01/2021

Bài viết: Đêm sinh nhật

Bài viết của học trò khá nhất đã được tuyển chọn gửi đăng tại báo Văn Nghệ - diễn đàn văn học của Tỉnh Hòa Bình

Đêm sinh nhật

Hôm đó là sinh nhật lần thứ sáu của tôi.

Vào buổi sáng đó, vừa bảy giờ, tôi khùng lên: “ Con không đi học đâu !” với cái cớ hôm nay là sinh nhật mình. Tôi hét như điên và tồng ngồng chạy khắp nhà như viên đạn đuổi tinh nghịch. Cuối cùng, mẹ phải gọi cho cô chủ nhiệm để tôi nghỉ một bữa sảng khoái. Tin tôi đi ! Bạn sẽ không thể tưởng tượng rằng lúc đó tôi sung sướng tận chừng nào đâu!

Thế , tôi ngồi bó chân ở nhà hồi hộp chờ đợi một buổi đêm lung linh đèn điện và đông vui những anh chị em của mình. Suốt cả ngày hôm đó,  tôi trùm chăn ngồi trên giường, hai chân khép lại, tay ôm đầu gối chịu đựng cơn nóng bức khủng khiếp. Ngay bây giờ, kể cả có cái điều hòa mini để trong chăn tôi cũng chả chịu được một cách phi thường như lúc đó. Tài thật!

Tất cả chỉ có thế, cho đến khi Mặt Trời mệt lử mà rơi xuống chân trời phía xa. Niềm mong ước đêm đó, khát khao của tôi đã đến đỉnh điểm. Tôi vùng dậy khỏi tấm chăn bông dày cộp. Hít hà…hít hà… Thoải mái quá ! Mát hơn cả Nam Cực ! Tôi chạy ra ban công nhà : “ Quả cầu rực rỡ kia ơi, đừng bao giờ nhô lên dù chỉ nguyên cái đỉnh đầu !”

Tôi chạy nhanh từ cầu thang xuống bếp. Ruỳnh ruỳnh … xuýt ngã lộn cổ. Phù! Phúc đức lắm cho tôi là chả xây xước chỉ một mẩu da bé tí!

 Buổi sinh nhật đó vui lắm! Tôi rất yêu bóng đèn điện thân thương đầm ấm này mỗi khi gia đình tôi sum họp quây quần bên mâm cơm. Hôm nay, những người thân quen nhất của tôi đều đến với món quà to: “ Cu Sim hâm hôm nay đã sáu tuổi rồi khi à ?

Tôi vô cùng bất ngờ với những món quà đầy ý nghĩa đó. Chỉ buồn là… anh Hải tặng tôi nguyên cái bánh xà phòng nhỏ tẹo!

Sau bữa tối , tôi cùng với anh chị em lên phòng ăn bánh kẹo và xem phim… ma!

Bóng tối trong căn phòng bao trùm mấy đứa tôi. Cả mấy anh em tôi ngồi dúm dó lại thành cục , chú ý vào luồng sáng đáng sợ đó. Riêng tôi ngồi ngoài cùng và ôm con gấu bông to tướng, đắp quả chăn dày. Ấm áp làm sao! Nhưng cũng rờn rợn! Rồi tôi – anh Cường Bê bỗng xảy ra cãi nhau to. Chuyện là thế này:

Đang xem phim, tôi bỗng bị sự lạnh giá của “ chất” nào đó áp vào má đến giật cả mình. Tôi hét tướng lên kinh khủng. Trong khi mất bình tĩnh, tôi đập cái điều khiển TV trúng mặt anh Cường Bê . Tính cố chấp, anh giương bàn chân dơ dáy đạp cho tôi một cái đau điếng, lạnh lùng. Tôi cũng chẳng vừa, xông vào cho anh một cú trời giáng. Máu dồn vào não rồi hai tôi đánh nhau.

Anh giở giọng: “Tao làm gì mày chưa ?” - Vừa  nói, anh vừa nghiêng khuôn mặt với hàm răng vẩu về phía tôi.

       -“ Ai bảo anh bôi bánh kem vào mặt em ?”

       -“Thì mày giật cái điêù khiển của tao làm gì ?”

Anh Hải lớn nhất, chen vào: “ Thôi, phim đang hay… Bọn mày dở à? Không biết sợ à? Anh hùng lắm hả?  – Chẳng màng đến lời anh, chúng tôi vẫn xô xát nhau ác liệt lắm.

       Rồi anh rủ mọi người xuống nhà, chắc là thực thi kế sách mách mẹ tôi hay gì đi nữa - Tôi cũng chả quan tâm lắm đâu.

Đang đánh nhau trong bóng tối gian phòng. Bỗng cánh cửa phòng bật mở - gió, ánh sáng đua nhau tràn vào – Tôi bất ngờ. Thế, vốn đều nhát cáy, sợ bóng sợ gió cả, hai đứa tôi chạy nhanh lên giường trùm chăn.

       - Ngồi dịch vào! Im lặng đi, nép vào anh – Anh nói giọng đầm ấm hơn bao giờ hết. Tự nhiên tôi có cảm giác anh ấy thực sự là chỗ dựa cho tôi. Tôi quên luôn cái vụ đau điếng khi nãy. Hình như đó là sự đoàn kết khi gặp khó khăn nguy hiểm…Sau này tôi nghĩ vậy.

Còn lúc này, chúng tôi không để ý sự đoàn kết, mà nghĩ đến con ma kia. Tôi lẩy bẩy, tim đập rã nát cả ngực. Để thỏa mãn tò mò của tôi, tôi hé chăn nhìn con ma đó. Bạn sẽ không thể tưởng tượng nó ghê rợn mức nào đâu. Nó mặc chiếc váy trắng, mình dài luỗn thuỗn, mềm mại như tấm lụa. Ánh sáng từ dưới chiếu lên , mặt nó…

       -“Mấy chú hú hồn rồi phải không? Cứ đoàn kết, nhường nhịn thì sao phải đánh nhau?” 

        Tôi vẫn ngớ ngẩn hỏi anh Bê: “Cái gì thế ạ?” – Và anh lắc đầu.

        Thì ra đó là anh Hải.

Anh mày đây. Anh Hải vừa cười vừa nói như một nhà hiền triết thâm thúy lắm..: Nghe đồn các chú dũng cảm yêng hùng.. Anh muốn thử thách độ dũng cảm của các chú. Anh muốn xem các chú oai hùng đến đâu. May mà còn run rẩy nép vào nhau..Có đến một hình ảnh ảo như con ma áo trắng không thật mà cũng hết hồn…Các anh hùng ơi! Chiến đi xem sao..

        Tôi thấy thật xấu hổ và chắc anh Bê cũng vậy. Vì anh ấy quay mặt đi vẻ ngường ngượng. Tôi cũng nuối tiếc về đêm sinh nhật kì quái của chính mình. Đã chín rưỡi tối. Nhưng không sao, tôi đã cầu xin Mặt Trời đừng mọc nữa rồi.  

                                                                         ST: Đàm Anh Phong - Lớp 8a1

Văn phòng - Internet